Bài dự thi: GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021 – Những vần thơ yêu thương

Nghĩ đến việc xa con một thời gian dài, mẹ buồn và khóc. Con thấy mẹ khóc lòng chợt chùng lại thương mẹ và không muốn đi nữa… Mẹ không nói gì chỉ đưa mắt nhìn ba như cầu cứu. Ba thật sự rất nao lòng, nửa muốn giữ con lại nửa muốn cho con bay đi giữa bầu trời cao rộng và ba đã nén lòng buông tay để con chim non mới ra ràng tập bay bằng chính sức lực của mình…

Coi vậy mà đã hơn 10 năm con xa nhà. Ngày con đi mới 15 tuổi chỉ vừa bước chân vào lớp mười, cái tuổi mà ông bà xưa thường nói: Ăn chưa no lo chưa tới. Khi tin con nhận được học bổng Asean du học Singapore trong chương trình hợp tác giữa Việt Nam và đất nước bạn, ba mẹ vừa mừng vừa lo, mừng vì niềm vui con vượt qua bao bạn cùng trang lứa dự thi, vượt qua kỳ kiểm tra gắt gao về kiến thức lẫn trình độ ngoại ngữ để lấy được học bổng cao quý đó, lo vì con chưa từng xa nhà không biết có hòa nhập trong cuộc sống và học tập với bao nhiêu lưu học sinh ưu tú khác qui tụ về đây không?

nhung-van-tho-yeu-thuong-01
Ngày tiễn con đi du học

Nghĩ đến việc xa con một thời gian dài, mẹ buồn và khóc. Con thấy mẹ khóc lòng chợt chùng lại thương mẹ và không muốn đi nữa: Vậy thôi con không đi nữa mẹ nhé. Học ở Việt Nam cũng tốt mà có sao đâu. Mẹ không nói gì chỉ đưa mắt nhìn ba như cầu cứu. Ba thật sự rất nao lòng, nửa muốn giữ con lại nửa muốn cho con bay đi giữa bầu trời cao rộng và ba đã nén lòng buông tay để con chim non mới ra ràng tập bay bằng chính sức lực của mình. Ba nói với giọng nhẹ nhàng: Con ơi với đồng lương giáo viên eo hẹp của ba việc có đủ tiền cho con ra nước ngoài học tập là vượt quá tầm tay của ba mẹ, nay có được cơ hội hiếm có đó sao ta không bắt lấy chứ? Mẹ và con cũng hiểu được điều đó làm ba rất vui. Con có nhớ không, ngày tiễn con ở phi trường, khi con chuẩn bị lên máy bay với các bạn du học sinh cùng khóa, mẹ đã bật khóc, mắt con cũng đỏ hoe, ba quay mặt đi nơi khác che giấu cảm xúc của minh. Tánh ba là vậy, yêu thương con thật nhiều nhưng chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc của mình vì ba luôn sợ mẹ và con bắt gặp giây phút yếu lòng của ba và ba chỉ biết trải tình cảm của mình vào thơ mỗi khi nhớ về con:

Ngày con đi căn nhà xưa bỗng vắng
Hàng cây khô chiếc lá rụng chớm đông
Chùm ti-gôn trước sân nhà rực đỏ
Những bông tim  làm ai đó nao lòng.

Con có nhớ giàn ti-gôn trồng trước cửa nhà mình không? Hoa vẫn nở suốt mùa một màu đỏ hy vọng như tình cảm của ba me luôn dành cho con.Từ một nhánh nhỏ do bác Ba Chiểu trụ trì chùa Hiệp Minh tặng nó phát triển thật tốt tươi, ba đã làm giàn cho nó leo lên, vừa tạo được bóng râm trước sân nhà vừa có hoa nở xinh tươi bốn mùa. Có một lần con về thăm nhà, ba nhờ người bạn bấm giùm một tấm hình cả gia đình bên giàn hoa ti-gôn sắc hồng chứa chan niềm hy vọng đó. Tấm hình ấy chắc bao nhiêu năm luôn theo con ở xứ người để con bao giờ cũng thấy được ngọn lửa ấm áp, ngọn lửa yêu thương của cả gia đình dành cho con.

nhung-van-tho-yeu-thuong-02
Ngày con tốt nghiệp đại học

Rồi cũng qua bốn năm học tập ở Đảo quốc Sư tử, con tốt nghiệp trung học với tấm bằng loại giỏi, con từ chối học bổng của hai trường đại học danh giá của Singapore, con lại muốn đi, đi khám phá chân trời khác mới mẻ hơn, xa lạ hơn. Con muốn qua Mỹ tiếp tục cuộc hành trình chữ nghĩa với những ước mơ và những điều đang ấp ủ. Con xin được một học bổng khác, Lần nầy con đi xa hơn nhưng cũng làm cho ba lo lắng hơn. Con qua Mỹ, ở một đất nước quá rộng lớn với nhiều sắc tộc khác nhau, những dị biệt về văn hóa, cách ứng xử và nhiều nỗi bất trắc hiểm nguy luôn rình rập phía trước thật sự làm ba vô cùng lo ngại:

Ngày con đi tuổi mười lăm nhỏ bé
Tám năm trôi biển cạn thật vô cùng
Bao mùa nắng con thành chàng trai trẻ
Biết có yêu người yêu đất nước bao dung?

Nơi con học tập thuộc thành phố Boston bang Massachusett, miền đông bắc nước Mỹ, nơi thời tiết thường bất ổn, thiên tai luôn bất ngờ ập đến. Có năm bão tuyết hoành hành dữ dội, cơn bão Sandy cuốn trôi bao thuyền bè, nhà cửa cây cối ngã đổ la liệt, mất điện mất nước kéo dài. Có lần lúc đang di chuyển đến trường con trượt té vì tuyết trơn gẫy tay phải nhập viện, ba vô cùng hoảng hốt nhưng không biết làm thế nào, giấu không cho mẹ hay vì sợ mẹ ngã bệnh vì lo lắng. Tai nạn khó khăn rồi cũng qua đi. 

Có những lúc giựt mình nghe bão đến
Tuyết mịt mù trời lạnh chục độ âm
Con đâu biết quê nhà con bấc thổi
Ba ngồi nhìn đôi mắt dõi xa xăm

Có những lúc bước chân con về quê nhà nhưng thật ngắn ngủi rồi lại đi. Lúc nhà còn ở Cần Thơ, con chỉ ở lại một vài ngày ngắn ngủi rồi lại trở ngược lên Sài Gòn tham gia những tổ chức giáo dục, tham gia công tác thiện nguyện và những buổi hội thảo nhằm giúp các em học sinh trung học có cơ hội tiếp cận với những học bổng nước ngoài như ngày trước mình đã từng săn tìm được.

Con lại về chiếc ba lô nhẹ hẫng
Đôi giầy mòn hơi muối mặn đại dương
Ba đâu mong gì những điều con học được
Chỉ mong tấm lòng giữ mãi lửa yêu thương.

Căn phòng nhỏ ba vừa thay chăn mới
Con nằm chưa ấm chỗ lại đi rồi
Nhớ thương con trong lòng ba giấu kỹ
Sợ con chạnh lòng mẹ lại lệ rơi.

Ngày ra trường cũng đến. Con tốt nghiệp đại học với hai bằng kinh tế và công nghệ thông tin vào loại xuất sắc. Khi nghe con thông báo kết quả mẹ lại khóc (tánh mẹ là thế mà, luôn xúc động trước những niềm vui hay nỗi buồn, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc không phải lúc nào ai cũng có diễm phúc để có dịp được tuôn trào đúng không con?)

Nhìn nụ cười rạng rỡ của con trong bộ đồng phục trong buổi lễ ra trường và nhất là hình ảnh con giương lá cờ đỏ sao vàng trong ngày lễ trọng đại ấy như muốn nói với tất cả mọi người: Tôi là người Việt Nam. Ba nhìn thấy ở con vẻ tự hào khi đã vượt qua những năm tháng dài học tập, làm thêm vất vả để có thêm tiền sinh hoạt, trang trải biết bao chi phí đắt đỏ nơi đất khách quê người: Khi thì làm phụ tá trong phòng thí nghiệm, khi thì bán fast food trong cửa hàng ăn uống… chính những khó khăn nơi quê người làm cho con thêm sức mạnh để phấn đấu. Con đi làm để tích lũy thêm kinh nghiệm, kiến thức và tiếp tục học lên. Ba biết đất nước nầy không dành cho những kẻ thích yên phận, chỉ có tiếp tục học lên mới có thể chinh phục những rào cản trong tương lai. Điều nầy đồng nghĩa với việc ba mẹ tiếp tục xa con. Đứa con bé bỏng ngày nào bây giờ đã trở thành một chàng thanh niên cứng cáp, rắn rỏi hơn bao giờ hết.

nhung-van-tho-yeu-thuong-03
Hình gia đình chụp trước nhà

Lại thêm những tháng năm chờ đợi
Con chim non rời tổ đã bay xa
Hãy tung cánh trên bao miền đất lạ
Cánh chim bằng nào sợ những phong ba.

Hãy mạnh mẽ lên con nhé. Hãy nhớ dù con ở một nơi nào đó cách xa quê hương hơn nửa vòng trái đất đi nữa, bên cạnh con luôn luôn còn có một gia đình, luôn là tổ ấm vững vàng cho con những lúc con muốn quay về khi mệt mỏi, chắc chắn là thế. Mùa đông lạnh giá rồi sẽ qua đi, mùa xuân ấp áp sẽ quay về, ba luôn tin điều đó.

Nguyễn An Bình (TP. HCM)

CUỘC THI VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021” 

Thời gian: Từ 05/05/2021 – 15/06/2021

Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, Cuộc thi “Gia đình của tôi 2021” còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Thông tin chi tiết tại: Thể lệ cuộc thi

1.5 2 Phiếu bầu
Đánh giá bài viết
Đăng ký
Thông báo về
guest
7 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các bình luận
Nguyễn Ngọc Khiêm
Nguyễn Ngọc Khiêm
7 days ago

Đọc hai lần tản văn của bạn tôi vẫn có cảm giác “khó tả”. Có lẽ vì tình cảm gia đình, tình yêu thương của cha mẹ với con cái nó lắng đọng trong tim, khó nói nên lời! Bài viết nầy khi cháu đọc được sẽ thấy lòng ấm áp và tự tin trên bước đường sau đại học. ….Mùa đông lạnh giá rồi sẽ qua đi, mùa xuân ấm áp sẽ quay về…. Tôi cũng tin như thế. Chúc mừng gia đình bạn mình.

Nguyễn An Bình
Nguyễn An Bình
6 days ago

Cám ơn ông bạn thân của tôi. Hạnh phúc làm cha mẹ của bọn mình là thấy con cái học hành siêng năng, ra đời có công ăn việc làm ổn định. Nhất là đối với chúng ta phải không bạn? Chúc gia đình luôn hạnh phúc nhé.

Hoài huyền Thanh
Hoài huyền Thanh
9 days ago

Bài viết rất xúc động. Thật ngưỡng mộ Lương An Tâm, chàng trai trẻ tài hoa. Mong con luôn tiến lên phía trước . Chúc mừng anh chị Nguyễn An Bình với một gia đình hạnh phúc tuyệt vời !

Nguyễn An Bình
Nguyễn An Bình
9 days ago
Trả lời  Hoài huyền Thanh

Cám ơn bạn thân đã ghé thăm. Gia đình mỗi người mỗi hoa mỗi cảnh. Con cái siêng năng hiếu học và biết thương yêu cha mẹ đó là niềm hạnh phúc không gì sánh được bạn ạ. Chúc vui nhé.

Lâm Băng Phương
Lâm Băng Phương
9 days ago

Đọc bài viết của Nguyễn An Bình tôi vô cùng khâm phục trước ý chí nghị lực của con trẻ và ngưỡng mộ người cha người mẹ đã nuốt sự bịn rịn thương cảm vào lòng để con ra đi thỏa niềm mơ ước khát khao về một chân trời mới với bao hoài bão.
Giờ đây cháu đã thành công, không quên mình là người dân Việt Nam giơ cao cờ đỏ sao vàng ngày lễ tốt nghiệp tự hào về đất nước mình.
Càng xúc động hơn khi đọc bài viết có nhiều câu thơ của Nguyễn An Bình với bài thơ VIẾT CHO CON NGÀY CUỐI NĂM mà tôi đã từng đọc qua trong tập thơ MƯỜI NĂM BÓNG NGỰA QUA THỀM CŨ của bạn. Tôi thể cầm được nước mắt tưởng như mình là người trong cuộc vậy.
Chúc cháu thành công trên bước đường hoc vấn, mạnh khỏe, bình an.
Chúc hai vợ chồng bạn dồi dào. sức khỏe, an lành hạnh phúc.

Nguyễn An Bình
Nguyễn An Bình
9 days ago
Trả lời  Lâm Băng Phương

Cám ơn chị Lâm Băng Phương đã viết bằng tình cảm của người bạn thật chân tình. Gia đình tôi chị cũng biết mà, Rất khó khăn khi lo việc ăn học của các cháu với đồng lương giáo viên quá ít ỏi nhưng các con đều học tốt và nên người. Chúc gia đình luôn vui, hạnh phúc chị nhé.

Nguyễn An Bình
Nguyễn An Bình
9 days ago

Cám ơn tạp chí Sống Đẹp đã tạo một sân chơi lành mạnh và vui tươi đầy ý nghỉa cho mọi gia đình kỷ niệm NGÀY GIA ĐĐÌNH2021. Chúc cuộc thi được nhiều người tham gia và nhiều độc giả vào đọc, comment.

7
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luậnx