Bài dự thi: GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021 – Con đường mẹ đưa con đi

Cứ mỗi mùa Vu Lan về. Tôi lại ngậm ngùi khi cài lên ngực bông hoa hồng trắng. Nỗi nhớ thương mẹ lại dâng ngập trong lòng tôi. Tôi nguyện với lòng là phải sống thật tốt để xứng đáng là con của mẹ. Tôi tin ở nơi đó, mẹ đang nở nụ cười mãn nguyện.

Mồ côi cha mẹ là nỗi bất hạnh, sự mất mát lớn nhất mà không gì có thể bù đắp được. Mỗi lần ra đường nhìn thấy ai đi bên mẹ nói cười vui vẻ là lòng tôi đau nhói vì nhớ đến mẹ tôi. Mẹ mất đã lâu nhưng những kỷ niệm về mẹ không bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi và tôi có linh cảm mẹ vẫn mãi luôn nâng bước tôi đi trên con đường đời. Những kỷ niệm về mẹ lại dâng trào trong tôi làm cho tôi nghẹn ngào muốn rơi nước mắt.

con-duong-me-dua-con-di-01
Mẹ tôi năm 30 tuổi

Năm tôi học lớp một ốm nhom, ốm nhách vì tôi bị còi xương từ nhỏ. Tôi thứ năm nên trong nhà thường được các anh chị em gọi tôi là “Năm rọm”. Thấy tôi ốm yếu quá nên mẹ tôi mua nhiều thức ăn bồi dưỡng cho tôi. Thuở đó nhà nghèo lắm, để có tiền mua cho tôi một hộp sữa, một chục trứng gà, mẹ tôi phải nhổ từng bụi sả, bán từng kí ốc hay cắt rau lang ra chợ bán đặng có tiền. Nhiều lúc cầm chén sữa uống mà tôi nghẹn ngào. Nhiều ngày mưa bão, mẹ tôi cũng lặn lội đến nhà hàng xóm mua cho tôi những ổ trứng gà so. Mẹ bảo tôi húp trứng gà sống sẽ bổ dưỡng hơn là ăn chín. Mẹ cũng thường nấu cháo cóc cho tôi ăn để trị bệnh còi xương.

Mẹ tôi bị bệnh tim bẩm sinh vì vậy mỗi khi ráng làm công việc là mẹ mệt. Thậm chí mỗi lần đi bộ khoảng 100 mét là mẹ phải đứng lại nghỉ mới đi tiếp nổi. Những năm sau ngày giải phóng, cuộc sống còn thiếu trước, hụt sau, cái ăn cái mặc còn thiếu huống chi là chuyện thuốc men. Dù bệnh tim là bệnh nan y vào thời đó nhưng mẹ vẫn phải uống toàn là thuốc nam, vì vậy bệnh của mẹ tôi khó mà thuyên giảm.

Ngoài giờ học, những khi rảnh rỗi là anh em tôi thường tìm những cây quanh vườn như dây nhãn lồng hay dây tơ hồng sắc cho mẹ uống. Nhiều khi thấy mẹ ăn uống kham khổ, tôi ráng bắt ốc, câu cá cho mẹ ăn. Cả nhà nhường chén ốc kho tiêu cho mẹ. Nhưng mẹ tôi không chịu ăn một mình, mẹ chia cho mỗi người một ít.

Năm tôi học lớp 9 thì năng khiếu về văn chương của tôi bắt đầu bộc lộ. Mẹ tôi thấy ở đâu có sách báo hay là mẹ tôi mượn về cho tôi đọc. Thuở nhỏ, tôi cũng đã từng ao ước mình trở thành một nhà văn có thể viết được những tác phẩm văn học giàu tình cảm để dâng lên mẹ. Đáng buồn thay! Khi tôi viết được tiểu thuyết, đã xuất bản được nhiều tác phẩm thì mẹ không còn hiện hữu trên đời. Mẹ tôi mất sau một cơn đau tim đột ngột. Thế là 17 tuổi đời tôi trở thành trẻ mồ côi.

con-duong-me-dua-con-di-03
Tôi thành công và đoạt giải nhiều cuộc thi nhờ sự quan tâm của mẹ

Tôi không bao giờ quên được ngày mà tôi cầm trên tay truyện dài “Thầy Hùng áo trắng” vừa mới phát hành. Tôi đã đem quyển sách ấy đặt lên bàn thờ mẹ, nước mắt lưng tròng. Thành công của tôi có được trong nghề nghiệp viết lách có sự dìu dắt của mẹ. Ngoài viết sách, tôi cũng viết bài cộng tác cho báo và đài phát thanh. Bây giờ thì tôi viết rất nhiều thể loại văn học dù tôi là thầy giáo dạy toán. Mỗi lần bài được chọn đăng trên báo hay phát sóng trên đài phát thanh là tôi rất vui và nỗi nhớ thương mẹ lại ập về. Tôi lại nhớ ngày xưa mẹ hay tìm mượn sách báo cho tôi xem, tôi hiểu những hoa thơm trái ngọt mà tôi hưởng hôm nay nhờ công vun phân tưới nước của mẹ. Sự nghiệp của tôi phát triển là kết tinh biết bao mồ hôi và nước mắt của mẹ, người mẹ hiền đáng kính của đời tôi.

con-duong-me-dua-con-di-02
Tác phẩm Thầy Hùng áo tăng phát hành năm 1992

Cứ mỗi mùa Vu Lan về. Tôi lại ngậm ngùi khi cài lên ngực bông hoa hồng trắng. Nỗi nhớ thương mẹ lại dâng ngập trong lòng tôi. Tôi nguyện với lòng là phải sống thật tốt để xứng đáng là con của mẹ. Tôi tin ở nơi đó, mẹ đang nở nụ cười mãn nguyện.

Mỗi lần nghe có ai cất lên tiếng hát ru con là tôi lại ứa nước mắt vì nhớ đến mẹ… có một con đường mẹ đã đưa cho tôi đi:

Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời”.

Nguyễn Thanh Dũng (Long An)

CUỘC THI VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021” 

Thời gian: Từ 05/05/2021 – 15/06/2021

Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, Cuộc thi “Gia đình của tôi 2021” còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Thông tin chi tiết tại: Thể lệ cuộc thi

3 2 Phiếu bầu
Đánh giá bài viết
Đăng ký
Thông báo về
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các bình luận
Nguyễn thị Hồng nga
Nguyễn thị Hồng nga
1 month ago

Tình mẹ luôn là thiêng liêng cao quý nhất!

1
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luậnx