Bài dự thi: GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021 – Lựa chọn khó khăn

Cái lệ bất thành văn đã tồn tại ở thôn quê không biết từ bao đời là con gái không chồng, ở nhà mình cũng như ở nhờ, mà đi lấy chồng thì coi như là con nhà người ta, có về cũng như khách chả còn quyền gì. Chỉ có con trai là mãi mãi và đương nhiên được thừa hưởng những gì mẹ cha để lại.

Tôi nằm trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Cảm thấy không khí trong phòng quá ngột ngạt, tôi ngồi dậy mở hé cánh cửa sổ, làn gió đêm lành lạnh ùa vào đem theo hương hoa nồng nàn. Cây bưởi đầu hồi lung lay trong bóng tối một màu đen thẫm. Trong đầu tôi cứ vang lên câu nói hồi chiều của cậu em cùng cha khác mẹ:

– Chị à! Chị suy nghĩ cho kỹ đi, đang yên lành còn đi lấy chồng làm gì? Mà lấy cái đám ấy nặng gánh lắm, lỡ có chuyện gì chả còn đường mà quay về đâu.

– Không còn đường quay về … là sao?

– Thì chị là con gái, nếu ở thì đây vẫn là nhà của chị, còn đi lấy chồng không lẽ mang nhà, mang đất theo. Yên ấm thì không sao, nếu có chuyện gì quay về thì cũng dang dở hết cả. Lỡ đất cát em xây dựng hết rồi thì làm thế nào?

– Chị chưa lấy chồng cậu đã nói chuyện lỡ dở là sao?

– Rồi đấy chị xem, nếu cứ cố tình, sướng khổ tự chịu, quay về là em không có chứa đâu đấy.

Tôi giận quá mà thấy nghẹn giọng không thể thốt thêm một lời nào nữa. Nó dám tự cho nó cái quyền để quyết định cuộc đời tôi sao? Ế đúng là một cái tội, nhưng ế rồi không cam phận thì tội còn nặng hơn. Cái lệ bất thành văn đã tồn tại ở thôn quê không biết từ bao đời là con gái không chồng, ở nhà mình cũng như ở nhờ mà đi lấy chồng thì coi như là con nhà người ta, có về cũng như khách chả còn quyền gì. Chỉ có con trai là mãi mãi và đương nhiên được thừa hưởng những gì mẹ cha để lại.

Bố bỏ làng đi khi tôi vừa đầy năm. Mọi gánh nặng đặt oằn lên vai mẹ. Sáu đứa con gái lít nhít cùng một bà chị chồng mù lòa đã khiến cuộc sống của mẹ không có được một ngày nghỉ ngơi. Hết việc đồng áng lại lo chạy chợ, mẹ không còn thời gian mà nghĩ đến người đàn ông vô trách nhiệm là bố nữa. Hoặc cũng có thể mẹ cất tất cả những nỗi niềm vào một góc sâu kín nào đó mà chúng tôi không nhìn thấy được.

lua-chon-kho-khan-03

Bao năm đã trôi qua, các chị tôi lần lượt lớn lên có chồng con đề huề. Bác tôi cũng đã mất, tôi sắp học xong Phổ thông trung học cũng nhăm nhe thi cử và ôm mộng thoát ly. Những tưởng đã đến lúc cuộc sống được nhàn hạ thì mẹ trở bệnh. Ban đầu cũng chỉ là những lần nhớ nhớ quên quên mà tôi cứ ngỡ là chuyện bình thường. Sau thì nó cứ tăng cấp độ dần lên cho đến một lúc mẹ chẳng còn nhận ra tôi và không làm chủ nổi hành vi của chính mình nữa. Thi thoảng có lúc tôi phải đi tìm mẹ khắp nơi, mẹ thậm chí không nhớ nổi đường về nhà.

Mãi sau này tôi mới biết đấy là biểu hiện của bệnh Alzheimer (chứng suy giảm trí nhớ), chứ còn lúc đó tất cả mọi người đều nói mẹ đã phát điên.

Tôi đã không thể thi đại học như dự định. Một cô gái chưa đến hai mươi trở thành chỗ dựa duy nhất của mẹ. Các chị tôi cũng thương mẹ, thương em nhưng không thể thu xếp được. Chẳng ai có thể đón mẹ về nhà chồng để chăm sóc và cũng chẳng ai có thể bỏ chồng con để về nhà chăm mẹ mình. Điều duy nhất các chị có thể làm là góp tiền bạc để nuôi cả mẹ và tôi. Còn việc chăm sóc mẹ thường xuyên thì đương nhiên tôi phải lãnh phần.

Có những lúc có việc phải đi ra ngoài tôi đành nhốt mẹ trong nhà, chuẩn bị sẵn mọi thứ, cả thức ăn nước uống và bô đi vệ sinh. Nhưng khi trở về thì tất cả đã là một mớ hỗn độn, bừa bãi và bẩn thỉu. Sau vài lần như vậy tôi sợ không bao giờ dám để mẹ ở nhà một mình nữa.

Tôi đã từng yêu thương mẹ biết bao mà cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Có những lúc tưởng chừng không chịu nổi tôi đã cầu mong cho mẹ “đi” sớm để giải thoát, cho tôi và cho cả mẹ nữa. Nhưng ý nghĩ đó chỉ dám thoáng qua thôi, rồi tôi lại tự sỉ vả chính mình như một đứa con khốn nạn. Tôi nhớ lại mẹ đã phải chịu hy sinh và vất vả như thế nào để nuôi chị em tôi khôn lớn. Tôi có lấy cả cuộc đời này ra để phụng dưỡng mẹ thì cũng đâu có gì đáng kể, vậy mà… ôi ôm mẹ khóc nức nở, mẹ nhìn tôi cười ngờ nghệch: “Nín đi! Lớn rồi ai lại khóc nhè!”.

Tôi không thể đi học tiếp, hẳn nhiên, nhưng cũng không thể lấy chồng. Chẳng ai muốn cùng tôi sẻ chung gánh nặng. Và hơn thế, chẳng ai muốn cưới một cô gái nhà có “nòi điên”. Mẹ sống thêm được mười lăm năm thì mất. Lúc này tôi mới cảm thấy mình thực sự cô đơn. Mẹ dù thế nào vẫn là mẹ, vẫn là hình bóng thân thương nhất ở bên tôi suốt những năm tháng qua.

Bố đột nhiên trở về, mang theo một người con trai để ra mắt họ hàng và đương nhiên để thừa hưởng những gì mà con trai đáng được hưởng từ tổ tiên để lại. Tôi phải dựng một túp nhà nhỏ nơi cuối vườn để ở. Còn cậu em thì lấy vợ, sinh con và sống trong ngôi nhà đong đầy cả khổ đau và hạnh phúc của mẹ con tôi.

– Em quyết định nhanh đi! Ở tuổi mình còn yêu đương rườm rà làm gì. Nhanh còn sinh đẻ, em hơn bốn mươi rồi, lỡ ra…

– Chính vì điều đó nên em mới băn khoăn đây. Nếu không có con với nhau thì cũng chẳng thể gắn bó lâu bền mà sợ rằng tuổi này hơi khó….

– Sao lại không lâu bền? Anh thương em, muốn có con với nhau chỉ để em vui hơn còn với anh không có cũng chẳng sao, anh có hai đứa rồi mà. Chúng nó cũng ngoan và yêu quý em.

Anh cùng làng tôi. Chị vợ đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc mười mấy năm không về. Họ cũng đã có một khoảng thời gian chung sống hạnh phúc. Nhưng cái nghèo nó đẩy người ta xa nhau. Chị đi với mong muốn kiếm tiền về lo cho chồng con. Nhưng chẳng may, công ty của chị gặp khó khăn, chị trốn ra ngoài làm bất hợp pháp. Mà đã trốn rồi thì gọi đấy là “hợp đồng vô thời hạn”, chỉ khi nào bị bắt mới chịu về. Lâu dần chị chẳng muốn về nên hợp thức hóa việc ở lại bằng cách lấy một anh người Hàn sau khi yêu cầu chồng đơn phương ly hôn tại quê nhà.

– Anh ta sẽ chỉ lợi dụng chị thôi- tiếng của cậu em kéo tôi trở về với thực tại- chỉ làm osin không công rồi đến lúc nào đấy lại ra đường.

– Vậy ở lại làm osin cho nhà cậu thì được phải không?

– Ý em không phải thế, nhưng mà… đã đi… là đừng nghĩ chuyện quay về nữa đấy.

Kể ra thì cậu ta nói cũng có lý. Làm sao có thể tìm thấy chỗ dựa ở một người đàn ông nghèo bị vợ bỏ rơi? Cũng có thể cậu ta muốn tốt cho tôi, lo cho chị mình lỡ gặp phải kẻ không ra gì rồi sẽ khổ. Nhưng cái cách mà cậu ta ra điều kiện sẽ đóng chặt cánh cửa quay về khiến tôi đau lòng.

Cây bưởi già vẫn đứng lung lay nơi đầu hồi bung tỏa hương đêm. Tôi vẫn không ngủ được, đếm cả trăm ngàn con cừu tôi vẫn không thể ngủ, tôi nghĩ đến anh. Tôi muốn được ở bên anh, muốn chăm sóc và bù đắp cho cuộc sống của bố con anh. Một người đàn ông đơn thân vẫn nuôi dạy được những đứa con ngoan như vậy không thể là một người đàn ông xấu xa được. Và tôi sẽ tự quyết định cuộc đời mình, không ai có quyền ra điều kiện cho tôi cả.

Tôi sẽ làm vợ anh, sướng hay khổ cũng do tôi lựa chọn và tôi chắc chắn mình sẽ không ân hận về điều đó.

Cao Thị Nga (Hà Nội)

CUỘC THI VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021” 

Thời gian: Từ 05/05/2021 – 15/06/2021

Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, Cuộc thi “Gia đình của tôi 2021” còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Thông tin chi tiết tại: Thể lệ cuộc thi

2.3 4 Phiếu bầu
Đánh giá bài viết
Đăng ký
Thông báo về
guest
4 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các bình luận
Mai Nguyen
Mai Nguyen
1 month ago

Con nào cũng là con

Cao Thị Nga
Cao Thị Nga
1 month ago

Cám ơn tất cả mọi người đã tương tác!

Cao Hà
Cao Hà
1 month ago

Phận gái 12 bến nước…. vẫn còn đâu đó ở những miền quê !

Cao Hà
Cao Hà
1 month ago

Đánh dấu cái , lát nữa đọc .

4
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luậnx