Bài dự thi: GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021 – Hồi ức về ba

Ba tôi dạy chúng tôi tính tự lập, yêu thiên nhiên, cỏ cây, hoa lá, và làm tất cả những công việc phù hợp với lứa tuổi. Ba tôi để lại trong tôi hình ảnh một người thầy thuốc quân y nhân từ và nghiêm khắc, một người cha hy sinh hết mình vì con cái, một người chồng mẫu mực, chung thủy với vợ. Chính hình ảnh ấy đã giúp tôi vững vàng vượt qua mọi giông bão cuộc đời và trong muôn vàn thử thách của cuộc sống.

hoi-uc-ve-ba-01
Ba và Mẹ tôi năm 1977

Ba tôi là một Y sĩ Quân đội tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị và Thừa Thiên- Huế những năm chiến tranh khói lửa khốc liệt. Mỗi lần đọc cuốn “Nhật ký chiến trường” viết tay cùng cuốn cẩm nang kiến thức về các loại bệnh trong y học và cách điều trị đã nhòe màu mực từ hơn 40 năm về trước mà Ba tôi để lại lòng tôi không khỏi xúc động, những cảm xúc thiêng liêng và đẹp đẽ bất giác hiện về. Ba tôi đã vĩnh viễn rời xa chúng tôi từ 32 năm về trước, nhưng hình ảnh của ông luôn dẫn đường tôi đi suốt quãng đời còn lại.

Chính tên gọi của chị em tôi xuất phát từ dòng sông Hương êm đềm nơi ba tôi ở lại và đóng quân sau giải phóng miền Nam năm 1975. Vài năm sau khi trở về quê hương ông đã khoác chiếc túi thuốc quân y với chiếc ống nghe, bộ kim châm cứu… và đem tấm lòng cao cả, nhân từ của người thầy thuốc đi khắp làng trên, xóm dưới để chữa bệnh cứu người mà không bao giờ đòi hỏi tiền nong, vật chất hay sự đền đáp, trả ơn…

Quê tôi ngày đó không những nghèo mà còn vô cùng lạc hậu. Đồng bào dân tộc Mường chúng tôi thời ấy khi bị bệnh luôn tin là do ma làm và họ chỉ mời thầy cúng về cúng ma chứ không mấy ai mời thầy thuốc. Tất nhiên, cũng có những người tin vào y học và rất ủng hộ việc chữa bệnh cứu người của ba tôi nên hễ có người ốm trong làng thì dù đêm đông rét mướt hay đêm hè nóng bức họ vẫn chạy đến báo cho ba tôi biết. Có nhiều tình huống vẫn in hằn trong trí nhớ non nớt tuổi thơ của tôi cho đến tận bây giờ.

Đó là những khi ba tôi phải tỉnh giấc lúc nửa đêm, khoác túi thuốc rồi đốt đuốc đến nhà người bệnh. Nhưng khi đến nhà bệnh nhân, ông phải đứng dưới chân cầu thang chờ đến khi thầy cúng trên nhà cúng ma xong thì người nhà của họ mới cho ba tôi lên sàn để khám bệnh. Ba tôi không giận, cũng không bao giờ bỏ mặc họ. Có những người mắc bệnh hiểm nghèo được ba tôi đào cả những ống thuốc quý đã hạ thổ lên để tiêm cứu sống họ. Với trái tim tràn đầy tình yêu thương, lòng bao dung mà ông đã cảm hóa và giúp đồng bào Mường quê tôi tin vào y học, tin vào thầy thuốc. Ba tôi đã giữ được mạng sống cho rất nhiều người nhờ tài năng và y đức của mình. Bà con làng trên, xóm dưới ngày đó vô cùng yêu quý và tôn trọng ba tôi, coi ông như chỗ dựa sức khỏe và tinh thần của họ.

Từ hàm răng đến mái tóc ngày hôm nay của chị em tôi là do ba tôi chăm chút theo cách của người thầy thuốc. Cứ mỗi khi có một chú răng lung lay là ba tôi bắt cả hai chị em ngồi nhà rung cho đến khi nào gãy hẳn mới được chạy đi chơi cùng đám bạn trong xóm. Vì ông rất sợ con gái mà lại có hàm răng không ra hàng, ra lối và mái tóc không chắc khỏe, đẹp đẽ; Rồi sau mỗi bữa ăn ba tôi không cho nhảy nhót, vận động mạnh ngay vì sợ sẽ bị đau dạ dày; Mỗi ngày ba đánh hai quả trứng gà đẻ với mật ong và sữa đặc thành cốc kem trứng thơm phức cho chị em tôi uống; Sau khi ăn sáng xong, chị em tôi phải uống một nửa thìa cafe dầu cá nguyên chất được gửi từ Nha Trang ra. Cái cảm giác mỗi lần uống dầu cá phải bịt mũi, chui xuống gầm bàn nuốt cái ực, uống bao nhiêu nước lọc vẫn chưa hết mùi tanh vẫn như còn đọng lại trên đầu lưỡi. Nhưng cũng chính vì thế mà chúng tôi có được thị lực đôi mắt tuyệt vời, có hàm răng đều đặn, mái tóc dày óng, chắc khỏe như ngày hôm nay.

Ba tôi không chỉ là người thầy thuốc nhân từ, thiện lương mà ông còn là hiện thân của sự dũng cảm, gan dạ, sự chăm chỉ, bền bỉ, cần mẫn và sự hòa đồng, nhiệt tình, nhân ái đến vô bờ. Mặc dù trong cuộc sống đời thường tính ông nóng như hổ lửa nhưng sau mỗi trận đòn khi chúng tôi bướng bỉnh thì ba lại chăm sóc, yêu thương con cái hết lòng. Và điều đặc biệt là ông cực kỳ điềm tĩnh, chan hòa trước người bệnh, bởi nghề thầy thuốc không bao giờ cho phép ông nóng tính khi đi chữa bệnh cứu người.

Nói về sự cần mẫn, làm việc đến quên bản thân mình thì cả làng phải nể phục ba tôi. Những năm thời bao cấp khó khăn muôn bề, nhưng chị em tôi vẫn được ăn ngon, mặc đẹp và được chăm sóc bài bản, khoa học nhờ sự chăm chỉ làm việc và hi sinh hết mình của ông. Rời nhà ông bà ngoại ở chân núi, ông đưa mẹ con tôi ra khu đất mênh mông chỉ toàn sim với mua sát đường quốc lộ 6 rồi khai hoang làm nhà, trồng mía. Để đắp được cái móng nhà, Ba tôi phải đào một hố đất sâu ngay đầu ngõ. Hàng ngày, sau khi làm việc ở cơ quan về là ông đem cuốc xẻng ra bổ, xúc đất vào xe cải tiến và kéo vào giữa cái móng đá trát xi măng. Đắp đầy đất vào khuôn móng thì chỗ đào đất trở thành cái giếng sâu hút ngập nước mỗi khi mưa đến. Ngoài những vật liệu phải mua như gạch, ngói, xi măng, thì những gì có thể tự cung, tự cấp được ba tôi làm tất. Ba về quê nội ở Kim Bôi lấy cát vàng về đổ trần, rồi ba lên rừng cắt lá gianh về đan để lợp phía ngoài mái ngói cho nhà đỡ nóng khi mùa hè đến. Và gia đình tôi đã có một cái nhà xây đầu tiên hoành tráng nổi tiếng cả huyện thời đó, ai cũng biết đến “bác Hương”, ở quê tôi thường gọi tên bố mẹ theo tên con đầu.

hoi-uc-ve-ba-02
Gia đình tôi năm 1986

Quê tôi nổi tiếng với cây mía tím, ba tôi đã phát quang mấy nghìn mét đất, cắt cây bông hôi và rải phân trâu, phân bò lên phía trên để cải tạo đất. Khi đất mềm và tơi xốp thì mới bắt đầu đào rãnh để trồng mía. Vụ mía đầu tiên ba tôi chăm tốt đến mức phải bắc ghế đẩu ra để bóc lá mía vì cây mía nhà tôi vừa cao to, vừa mập. Vụ mía đó ba tôi thu được khoảng 40.000 đồng, nếu quy đổi ra giá trị tiền bây giờ có lẽ là rất nhiều. Vậy là ba tôi sắm một tivi đen trắng, một xe máy Kawasaki của Nhật để về quê nội ở Kim Bôi, không còn phải kẽo kẹt đạp xe trên 30 cây số như trước đó nữa. Cuộc sống của gia đình tôi hồi đó sung túc nhất làng, có được điều đó tất cả là từ đôi bàn tay cần mẫn đêm ngày của ba.

Ngoài giờ đi làm ở cơ quan, về đến nhà ông lao vào làm cỏ mía, hái rau nấu cho lợn ăn, miệt mài cuốc đất, ủ đất để trồng một vườn rau xanh mướt đủ loại, một vườn cam trĩu vàng, mọng nước, những cây mít sai lúc lỉu, những hàng dứa ong chín vàng thơm phức, những cây táo, cây ổi trái mùa chín vàng quanh năm. Với bản tính chăm chỉ, ham làm Ba tôi chẳng nề hà bất cứ việc gì. Để có thêm thu nhập cho các con ăn ngon, có quần áo đẹp mỗi khi tết đến ông thậm chí nhận cả những công việc vô cùng nặng nhọc, vất vả như kéo đường ống dẫn nước từ hồ Bông Canh về ruộng. Chúng tôi chỉ việc đi học, rồi vui chơi với trẻ con hàng xóm, chẳng phải lo nghĩ bất cứ điều gì.

Nhưng không vì thế mà ông chiều chuộng con theo cách để con cái dựa dẫm vào cha mẹ. Ba tôi dạy chúng tôi tính tự lập, yêu thiên nhiên, cỏ cây, hoa lá, và làm tất cả những công việc phù hợp với lứa tuổi. Ba tôi để lại trong tôi hình ảnh một người thầy thuốc quân y nhân từ và nghiêm khắc, một người cha hy sinh hết mình vì con cái, một người chồng mẫu mực, chung thủy với vợ. Chính hình ảnh ấy đã giúp tôi vững vàng vượt qua mọi giông bão cuộc đời và trong muôn vàn thử thách của cuộc sống.

Hàng năm, cứ mỗi dịp kỷ niệm ngày Thầy thuốc Việt Nam tôi lại da diết nhớ về Ba với những hồi ức đẹp đẽ và thiêng liêng nhất…

Bùi Thị Dáng Hương (Hà Nội)

CUỘC THI VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2021” 

Thời gian: Từ 05/05/2021 – 15/06/2021

Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, Cuộc thi “Gia đình của tôi 2021” còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Thông tin chi tiết tại: Thể lệ cuộc thi

5 1 Bỏ phiếu
Đánh giá bài viết
Đăng ký
Thông báo về
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bình chọn nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các bình luận
Tiếng cồng xanh
Tiếng cồng xanh
1 month ago
1
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luậnx