Bài dự thi: GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020 – “Những điều thầm lặng”

Chị họ tôi, vừa li hôn với ông chồng mới cưới được 3 năm vì không thể sinh con… 3 năm trước, trong lễ kết hôn, họ cùng nhau thề “dù giàu sang hay nghèo khó, dù ốm đau hay mạnh khỏe, chúng tôi sẽ luôn yêu thương nhau…”

Có những lời hứa được đặt ra vốn dĩ để họ thất hứa, có những điều vừa bật lên thành lời liền trở thành vô nghĩa…

Nó lại khiến tôi nghĩ về chuyện của bố mẹ. Bố mẹ tôi lấy nhau từ ngày cuộc sống còn nhiều khó khăn, không ảnh cưới, không nhẫn cưới, không áo quần đẹp đẽ hay những lời thề sáo rỗng như ngày nay. Thế nhưng họ luôn cùng nhau đi qua những giông bão cuộc đời khiến tôi thật sự ngưỡng mộ. Và bố, với tôi là một người đàn ông tuyệt vời.

Năm 2015, mẹ tôi đổ bệnh nặng. Đó thực sự là giai đoạn khó khăn nhất của gia đình tôi, mọi thứ giống như đang dần sụp đổ vậy. Bố đem mẹ đi chạy chữa khắp nơi. Từng đồng chắt chiu bấy lâu nay, bố đều dùng để chữa bệnh cho mẹ. Từ trước đều vậy, bố chưa từng nghĩ đến bản thân mình. Chiếc áo đã sờn vai, chiếc quần đã bạc màu, đôi dép lê đã cũ rích vẫn được bố mang trên người. Trước khi mẹ bị bệnh, bố cùng mẹ vất vả, đánh đổi cả mồ hôi và nước mắt để dành dụm từng đồng nuôi chị em tôi ăn học. Khi mẹ bị bệnh, mẹ đã chẳng thể lao động, bố cũng vì chăm sóc mẹ mà không làm gì được. Cả nhà trở thành gánh nặng đè lên đôi vai gầy gò của bố. Ba năm ròng rã, bố cùng mẹ chiến đấu với bệnh tật, chăm sóc mẹ từ những điều nhỏ nhặt, không một lời trách móc. Tôi tin rằng, nhiều người đàn ông không thể làm vậy, họ dễ dàng bỏ đi người phụ nữ bên mình bấy lâu nay đang dần yếu đi, dễ dàng quay lưng đi tìm 1 hạnh phúc mới. Bởi chính tôi cũng từng nghe những lời bàn tán của thiên hạ ngoài kia, họ khuyên bố tôi nên bỏ mẹ tôi mà tìm cho mình một con đường mới. Khi ấy còn chưa hiểu chuyện, tôi không biết được bố mẹ đã trải qua những gì. Người ta nói, nếu bạn không cảm thấy khó khăn, thì nhất định là có người đang thay bạn gánh vác tất cả…

Nhung-dieu-tham-lang-03

Năm 2019, sức khỏe mẹ tôi vừa ổn định được một thời gian thì một căn bệnh khác

lại tìm đến mẹ. Bố mẹ lại cùng nhau đi tìm kiếm con đường của sự bình yên, ở đó không có bệnh tật, với hành trang là sự thấu hiểu, sự gắn bó với nhau. Mẹ tôi vốn dễ bị ảnh hưởng tâm lí bởi những lời lẽ từ người khác, vì thế, bố luôn dặn dò chị em tôi không được buồn, phải luôn truyền cho mẹ những năng lượng tích cực nhất. Khi ấy, tôi là một cô bé 16 tuổi, tôi sắp sửa được bước sang một ngưỡng cửa mới: cấp 3. Áp lực học tập, thi cử đã lớn, nỗi lo lắng về sức khỏe của mẹ lại càng lớn hơn. Sau khi trải qua một cuộc phẫu thuật, mẹ tôi phải thực hiện cách li điều trị bệnh. Bố mẹ vẫn luôn gửi những lời động viên cho tôi, sau mỗi lần như vậy, bố lại lén mẹ dặn tôi phải cố gắng, mẹ đã có bố lo, dặn tôi không được khóc…Vậy là, trong giai đoạn mà tôi mong có người ở bên nhất, tôi lại phải trải qua một mình. Dù hiểu được so với sự đau đớn mà mẹ phải chịu, sự vất vả mà bố phải gánh vác, nỗi buồn của tôi chẳng thấm vào đâu. Thế nhưng, một cảm giác chạnh lòng lại cứ tìm đến tôi khi nhìn thấy bạn bè nhận được sự quan tâm của bố mẹ như thế nào. Tôi thật sự muốn được cùng bố mẹ đi qua những áp lực thi cử, được bố mẹ truyền động lực, được cùng bố mẹ chạm tới mục tiêu mà mình đã đề ra… Trước kì thi 1 tuần, bố mẹ tôi cũng trở về từ bệnh viện- nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết của con người thật mong manh. Ngày tôi thi, bố đặc biệt nghỉ làm để đưa con gái đi, dù trường thi cách nhà tôi có vài bước chân. Bước ra khỏi phòng thi, dù kết quả thế nào, nhìn thấy bố với khuôn mặt đầy sự lo lắng đang đứng đợi tôi bên ngoài, tôi cũng cảm thấy thật may mắn, hạnh phúc…

Bố luôn yêu các con theo một cách rất khác, không nồng nhiệt, phô trương như mẹ. Bố tôi vốn là người nóng nảy, hay mắng chị em tôi. Nhưng chúng tôi hiểu, những lời mắng là những sự quan tâm của bố, là cách bố thể hiện tình yêu thương các con. Thỉnh thoảng, bố cũng hay dặn dò chúng tôi: “Đôi khi lời nói thật dư thừa và vì thế, cho dù con không nói ra thì mọi hành động, việc làm của con sẽ là minh chứng cho tất cả.”

Cùng nhau đi đến nửa cuộc đời, có lẽ, giữa bố mẹ tôi không còn là tình yêu đơn thuần. Họ được gắn kết bởi tình nghĩa vợ chồng, một thứ tình cảm không dễ bị chia cắt. Và như thế, bằng những sự quan tâm, yêu thương thầm lặng, bố mẹ tôi đã trở thành những người anh hùng đời thường với chúng tôi, những người anh hùng không mặc áo choàng…

Trà Anh (Hưng Yên)

BEAUTYLIFE PHÁT ĐỘNG CUỘC THI “VIẾT VỀ GIA ĐÌNH VIỆT NAM” VỚI CHỦ ĐỀ: “GIA ĐÌNH CỦA TÔI 2020”

Thời gian: Từ 20/5/2020 – 20/06/2020

Nhân kỷ niệm 19 năm Ngày Gia đình Việt Nam (28/6/2001 – 28/6/2020), Tạp chí Beautylife phát động cuộc thi “Viết về Gia đình Việt Nam 2020” với chủ đề: “Gia đình của tôi”. Bên cạnh việc tôn vinh những giá trị văn hóa truyền thống của gia đình Việt Nam, cuộc thi còn là dịp để các thành viên trong gia đình bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, niềm tin, tình cảm và những mối quan tâm không chỉ ở gia đình mà cả ngoài xã hội. Đặc biệt, không chỉ hướng đến những tổ ấm hạnh phúc, cuộc thi còn là cơ hội để độc giả chia sẻ những câu chuyện về “tổ lạnh”, cuộc hôn nhân không may mắn, gia đình không trọn vẹn để từ đó rút ra những kinh nghiệm quý báu nhằm gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Độc giả dự thi có bài viết được chọn đăng sẽ nhận được nhiều phần quà giá trị từ BTC

Thông tin chi tiết tại: https://bit.ly/2Zp9drW

0 0 Phiếu bầu
Đánh giá bài viết
Đăng ký
Thông báo về
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luậnx